Nữ Sinh Và Thầy Giáo

Tại quán bar:
- Ra nhảy đi chứ cô em?- 1 thằng dê già tiến lại khoác vai nó, phả hơi rượu vào mặt nó
Nó- 1 hot girl chính hiệu. Hôm nay xui xẻo cho thằng cha kia là tâm trạng nó k đc vui. Nó lừ mắt, tay đặt li rượu xuống:
- Cho mày 5s để cút khỏi mắt tao trước khi tao điên lên.
- Ha ha....- Thằng kia cười phá lên- Bé làm gì đc đey??- Đồng thời quàng tay qua eo nó.
- Khốn nạn.- Nó cười nhẹ, huých "nhẹ" vào bụng thằng kia 1 cách chuyên nghiệp.
- Con....bố láo...May cho mày tao đang vui dey.- Thằng kia ôm bụng nghiến răng ken két
- Hả?- Nó mở to mắt- Khá khen cho sự dũng cảm của mày.
- Hừ!
- Tách!- Nó búng tay, 1 thằng con trai cao to xuất hiện
- Đại...đại ca....- Thằng kia lắp bắp khi nhìn thấy thằng con trai kia
- Quân! Cho cậu 5p tống khứ nó cho tớ.- Nó hất hàm về phía thằng dê già đang run lẩy bẩy trước mặt nó
- Chà! Mày gây sự nhầm chỗ rồi.- Quân cười khẩy ném ánh mắt sắc lạnh về phía thằng kia
Nó- ngồi thong thả nhấm nháp li rượu của mình.
------------------------------------------------------------------------------
Ở nhà nó. 12h đêm:
Nó rón rén, cất chiếc giầy vào tủ khe khẽ đi lên cầu thang cố gắng để k ai phát hiện ra.
- Đi đâu về đey.- 1 giọng nói quen thuộc vang lên
- Anh....anh hai- Nó cười giả lả
- Hừ! Đi đâu về đấy.- Anh nó giữ nguyên "chất" giọng cũ
- Hic! Anh hai tha cho em đi.- Nó chuyển giọng nài nỉ
- Hừ...- ANh nó thở dài- Đã thỏa thuận 1 tuần 3 lần đến quán bar thôi cơ mà...Lúc nào anh cũng phải bao che cho mày, mệt k tưởng đc....
- Nhưng hôm nay thằng Quân nó nài nỉ k lẽ em từ chối....Tha cho em đi mà!- Nó làm bộ mặt cún con.
- Chán mày quá.- Anh nó- Hot boy chính cống tha mạng cho nó
- Em iu anh hai nhứt!!- Nó ôm chầm lấy ông anh nó
- Thương tao thì mày thực hiện đúng qui ước hộ tao.- Anh nó đẩy nó ra, nhún vai bước lên phòng
- Hi hi!!
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Sáng hôm sau:
- DẬY MAU!! HOÀNG MAI PHƯƠNG!!!- Tiếng hét nổ trời của anh hai nó vang lên- đều đặn mỗi buổi sáng
Nó- vẫn nằm im, chùm chăn kín mít
- Dậy mau!!!- Anh nó kéo tung chăn lên
- Từ từ nào! Dậy là đc chứ j!- Nó mắt nhắm mắt mở gắt lên
Lồm cồm bò dậy khỏi cái chăn thân iu, nó lê bước vào cái phòng WC làm "thủ tục buổi sáng"
Ăn sáng xong nó khoác vội cái balô to đùng nhưng rỗng tếch lên vai:
- Con chào pama con đi hok!! Em đi hok nha anh hai!!
- Đi cẩn thận nha con!- Mama nó hét lên
- Yes sier!
Nó lao lên snake trượt qua nhà Quân. Nó- 1 đứa con gái xinh đẹp và khá tomboy. Nghịch ngợm, cầm đầu 1 băng đảng nữ quái.
- Hê hê! Hôm qua ông xử nó thế nào!
- Hừ. Cách cũ.- Quân nhún vai
- Vậy ak!- Nó gục gặc
- Thế hôm qua nó làm j bà?
Phương kể lại toàn bộ sự vc
- THẰNG KHỐN NẠN!- Quân hét lên khiên những con mắt tò mò nhìn về phía hai đứa
- Xì! Ông chỉ to mồm, chẳng qua tui k vui chứ k chả đến ông xử nó, tui cho nó què giò oy!!
- Nhưng nghe tức...
- Thôi! Đến trường oy!- Nó cắt ngang
==========================================
Lớp 12a6:
- Ê! Nghe tin j chưa?- Con bạn thân của nó- Hân chạy ra bá vai nó.
- J?
- Hôm nay lớp mình đổi chủ nhiệm đey!
- Hay quá!- Nó nhảy lên- Thế ai thay bà la sát?
- K biết! Chỉ biết là thầy thôi!
- Ờ! Thầy gì dễ bắt nạt hơn!- Nó tí tởn
- Hôm nay có j mới k?- Nó quay sang Tùng- thuộc hạ trung thành của nó
- K có.
===========================================
Vào giờ,
Thầy giáo chưa đến. Hôm nay tiét của thầy chủ nhiệm chuyển lên đầu để thầy làm quen vs h/s luôn.
Bọn con gái thì đang bàn tán k bít thầy có handsome k. Nó thì đang say sưa kể về "chiến tích" của thằng Quân hôm qua.
Đùng 1 cái, cả lớp im ắng, chỉ mình nó thao thao bất tuyệt.
- Chúng mày k biết thìiiiiiiiiiiiiii.....
- Thì lên phòng giám thị ngay cho tui!- Cô giám thị đứng sau nó hét lên
- Hơ nhưng cô ơi hôm nay tụi em có tiết "gặp gỡ" thầy chủ nhiệm mừ!- Nó lém lỉnh
- Ủa 12a6 ak! Thôi đc oy cuối giờ!- Giám thị nghiêm giọng bước ra khỏi lớp
- Hú vía! Sao chúng mày k bảo tao!- Nó gầm lên
- Hừ! Bảo để tụi tao...chết lây ak?- Thằng Quang liếm môi
- Bọn phản bội!....- Chưa kịp nói gì thêm tiếng hét của tui con gái đã làm nó giật mình mà ngã xuống ghế
- Cái kí j đey!- Nó gầm gừ
- Cái kí của mày kia kìa.- Thằng Quân hất hàm ra cửa
Nó quay ra, đập vào mắt nó ra 1 "thằng" đẹp trai phong độ, ăn mặc rất chi style!
- Ủa ai đey?- Nó ngây ngô
- Thì ông thầy tụi mình đey!- Quang vỗ vai nó
Nó đờ mặt ra.
- củ chuối.- Nó phán
- Trông cũng đc. Hơn bọn mình 2 3 tuổi là cùng.- Quang chống cằm, xoay xoay bút
- Tao they chả ra làm sao.- Quân nhún vai
- Trời! Thấy đẹp trai quá! Mày ơi!- Con Hân lay lay nó
- Đẹp cái đầu mày!- Nó tức tối gõ đầu con bạn
- Con hâm!- Hân xoa đầu nhăn nhó
- Chào các em.- Giọng ông thầy vang lên
- CHÚNG EM CHÀO THẦY!- Giọng 35 đứa con gái vang lên. Trừ nó
- Thầy giới thiệu thầy tên Huy. Trần Mạnh Huy. Thầy chỉ hơn các em 3 tuổi....
- Tao đoán trúng phóc!- Quang đắc chí
- Xì!- Phương (nó!) lè lưỡi
- ....Nên ngoài giờ học thầy đặc cách các em gọi thầy là anh!- Thầy cười
- Wao! Thầy là số 1!- Liên reo lên. Lườm sang Phương. Con này là đối thủ truyền kiếp của nó. Đơn giản vì Liên luôn kiếm chuyện vs nó. Vì Liên thích Quân mà Quân lại...thik nó!! Nhưng nó làm gì biết! Và luôn nghĩ rằng Liên chỉ kiếm chuyện chọc tức mình thôi!
- Hừ! Cá k?- Nó hất mặt sang thằng Quang
- Chơi luôn! 1 buổi bar, 2 chầu yaua cho 15 mem!- Quang nhếch mép
- Ok!- Nó cười
- Hôm nay đến tao!- Quân cười nhẹ
- Mày cũng chơi sao?- Quang hỏi
- Đương nhiên!
- Đc! Tới luôn!
- Tao thách 2 đứa chúng mày, mỗi đứa phải làm cho ông kia hoảng 1 phen k thì chung tiền mà bao tao.- Quân xoay xoay quyển vở
- Đơn giản! Ok!- Nó cười *** nẻ
- Chơi!- Quang đập tay nó
- Hôm nay buổi đầu miễn kiểm tra.- Thầy cầm phấn
- Yeah!!- Cả lũ reo lên
- Thầy bắt đầu ghi bài:
1. Giải phương trình:
Và thầy giáo bắt đầu đưa ra 1 đống phương trình nâng cao
- Bạn nào làm cho thầy câu này.- Thầy chỉ vào câu a
Im lặng....
- Ai nào- Thầy hỏi lại lần nữa
Vẫn im lặng....
- Ai giải đc thầy sẽ mời đi cafe sau giờ học.- Thầy thở dài đưa ra chiêu cuối cùng
3...6 đứa giơ tay. Có nó! Quân tròn mắt!
- Trò gì đey mày
- Im!- Nó gắt nhẹ
- Em!- Thế nào thầy lại chọn đúng...nó
Và trước bao con mắt ghen tị của 35 đứa con gái nó bước lên
- Giải đ...
- Em thưa thầy!- Nó cắt ngang
- Gì?
- Em k muốn đi cafe!
- Thế em muốn gì?
- Em muốn thầy....
- Sao?
Nó kéo ông thầy xuống và nói thầm vs ông ấy điều gì đó. Nói xong nó đắc chí nghĩ ông ấy từ ngay nào ngờ
- Ok!- Ông ấy bình thản
- Hả?- Nó tròn mắt
- Em làm đi.- Ông ta nhún vai- Nhưng...
- Sao ạ?
- Nếu k đc em cũng sẽ bị phạt.
- Phạt gì?
Thầy cũng ghé xuống và nói thầm điều gì đó vs nó
- Hả??- Nó giáy nảy
- Chịu k?- Thầy cười
- Chơi luôn!
Nó cầm phấn và 1 loạt các dãy số , công thức đc đưa ra. Viết trên bảng.
- Xong!- Nó vênh mặt hạ viên phấn xuống
- Ha ha!!- Thầy đột nhiên cười phá lên
- Sao ạ?- Nó nhăn mặt
- Sai bét rồi nhok ơi!!- Thầy cười
Sai ở đâu ạ?- Nó kiềm chế
- Đey!- Thầy chỉ vào dãy thứ 3 của nó
- Em giải cách này rất tốt nhưng mà em đã viết nhầm 3 thành 6 nên kết quả của em sai bét!- Thầy nín cười khi nhìn thấy mặt nó
-....- Nó há hốc mồm ra, hồn lìa khỏi xác
- K k thể như thế....- Nó lẩm bẩm Ng` đóng băng!
* * *
- Thầy ơi bắt buộc sao thầy?- Nó năn nỉ
- Đương nhiên.
- Trời ơi! Đời con tàn rồi!
- Thôi!- Thầy bật cười- Thầy sẽ cho em 1 cơ hội
- Cơ hội gì thầy?- Mắt nó sáng lên
- Tối nay, em sẽ phải đi vs thầy.- Thầy móc cái iphone từ trong túi ra
- Hả?- Nó há hốc mồm
- Chịu k??- Thầy lắc lắc cái điện thoại
- Đc rồi! Đc rồi! Em đồng ý!- Nó quýnh quáng
- Tốt! nhập sỗ đi!- Thầy quăng cái điện thoại cho nó
- Hic! đen đủi.- Nó lẩm bẩm nhập số
098211...
- Xong oy!- Nó nhăn nhó đưa cái iphone cho thầy rồi lủi thủi bước về chỗ
- Ok! Chúng ta vào bài
- Grừ!!! Tức chết đc!!- Nó nghiến răng ken két, lẩm bẩm nguyền rủa ông thầy kia suốt buổi học.
Tan học:
- ê! Lúc nãy mày làm sao đey?- Quân đuổi theo nó hỏi
- Chả sao cả.- Nó gắt
- Ơ hay? Sao gắt lên vs tôi!
- Bực mình!- Nó tức tối!
- Thế tối nay ra bar đi.- Quân gợi ý
- Ba bốn gì! Tối nay có hẹn k đi đc!- Nó xốc cái balô phóng đi trên cái snake.
- ê...ê Mai Phương..- Quân gọi vs theo.
Về đến căn biệt thự nguy nga của nó:
- Con về rồi.- Nó méo mặt cắm cổ chạy thẳng lên lầu
- Úi giời! Cái con khỉ này mắt mũi để đâu thế hả?- Anh nó hét lên khi nó va chúng ng` anh nó- Tránh ra! Hôm nay em k muốn cãi nhau vs anh đâu! Bảo mama em k ăn cơm!- Nó gắt lên đẩy ông anh nó ra và lao thẳng vào phòng
- Ôi trời cái con khỉ này! Còn dám quát anh nó chứ- Anh nó tức giận
- Chuyện gì vậy Tuấn (anh hai Phương)- papa nó hỏi
- Con biết đc! Nó gắt lên vs con rồi chạy bổ vào phòng.- Tuấn nhún vai
- Lạ nhỉ? Con bé có bao giờ như thế đâu cơ chứ?- Papa phả hơi thuốc tặc lưỡi
- Ông có dập điếu thuốc ngay cho tôi k hả?- Mama Tuấn quát lên
- Gì mà bà....
- Dập ngay!
- Vâng thưa vợ "em" dập ngay đây ạ.- papa nó dập điếu thuốc rùng mình
- He he cả nhà chỉ có mỗi mẹ vs con bé Phương trị đc papa thoy!- Tuấn cười sằng sặc
- Thằng này! Thấy ba mày bị thế con cười hả?
- Buồn cười thì phải cười chứ papa!
Tại phòng nó
- Tức chết đc lão thầy đáng ghét!!!!!!- Nó ngồi lẩm bẩm tay thì...vặt tai con chồn bông!
- Mày định làm tình làm tội con chồn bông đến bao giờ?- Hân bỗng nhiên lù lù xuất hiện sau nó
- Giật cả mình! Mày tính giết tao ak? Mỗi lần thế này mày có biết tiêu tốn mấy năm tuổi thọ của tao k hả??- Nó hét lên
- Còn mày định đặt chỗ ở khoa tai mắt họng cho tao mỗi lần gặp mày ak?- Hân bịt tay nhăn nhó
- Nói gì thì vào thẳng vấn đê lun đi.
- Thế mày có định đi k?
- Phải đi thôi.- Nó thở dài- Tao là ng` biết tôn trọng lời hứa mà.
- Tôn trọng- Hân bĩu môi- mày mà tôn trọng lời hưa tao chết liền.
- Gì mày chết
- xì! mày k nhớ hả? Tao nhắc cho mà nhớ, mày hứa mượn tao quyển sổ chép kỉ niệm về lớp nhưng 3 tháng rồi nó vẫn biệt tích. Hay 50k mày vay tao năm ngoái mày ỉm luôn tận bi giờ. Còn mấy lần mày xù thằng Quân tao chưa nói thì thui.
Lắm mồm! mày thăm tao hay đi truy nã tao đấy!!- Phương ném con chồn bông về phía con Hân
- mày giết tao ak?- Hân tức tối
- Thôi! Tao k muốn nói chuyện gi` hôm nay.- Phương nhảy lên giường, kéo chăn chùm kin mít đầu
- Chết vs mày! Thôy! Xuống ăn cơm đi mày! Mama mày đang gọi đấy!- Hân thở dài
- Tao k muốn ăn mày xuống mà ăn.- Nó nói
- Chịu mày.- Hân vứt con chồn bông rồi đóng rầm cái cửa
- Bác ơi! Nó k chịu ăn bác ạ!- Hân chạy xuống
- Thôi, cảm ơn cháu nhé! Thôi ngồi xuống ăn luôn đi Hân.- Mẹ Phương vẫy Hân
- Dạ!- Hân hí hửng
- Ngồi luôn đi.- Tuấn nhún vai
Tối:
- Mama con ra ngoài.- Nó xỏ đôi giầy vào vớ lấy cái snake chạy biến mất
- Về sớm đấy!- Papa hét
- Vâng.- Nó thở dài
Quán cafe Angle:
- Ê!- Thầy vẫy tay
- Đây.- Nó thở dài tiến lại
- Ngồi đi. Em uống gì?- Thầy ga lăng
- Thôi thầy ơi!!!!!!! Nhanh lên làm gì thì làm đi em còn zề nữa!- Nó nhăn nhó
- Đã bảo ngoài giờ hok thì gọi bằng anh cơ mà!- Thầy nản
- Vâng! Anh.- Nó kìm nén
- Hì! Ngồi đi em. Uống gì đây.- Huy hỏi
- Sinh tố ổi.- Nó đáp gọn lỏn
- 1 sinh tố ổi em!- Huy gọi.
- Đi đâu đây thầy? K lẽ uống cafe rồi zề?
- Đã bảo k gọi là thầy cơ mà? Anh!
- Gọi thầy quen rồi! Em k quen gọi ai là anh trừ anh hai em thoy!- Nó nhún vai
- thôi đc rồi!! Bây giờ uống đi rồi chúng ta đi.
- Thôi đi luôn đi thầy!- Nó đặt cốc nc' xuống
- Vậy đi.- Thầy ngoắc nó
Bây giờ nó mới để ý hôm nay thầy nó...đẹp trai thật! Thầy mặc cái áo sơ mi trắng, cởi cúc trên. Quần jean bạc màu. Đeo cái kính râm màu đen. Tóc đc vuốt gel bóng loáng thật khác vs trên lớp.
- Đi thôi.
- Ak....vâ...ng...vâng.- Nó lắp bắp
- Chúng ta đi đâu thầy?- Nó hỏi khi cả thầy và nó ngồi trên cái xe thể thao bóng loáng của thầy
- Bí mật! K biết em có thích k nhưng chắc em cũng từng vào rồi.- thầy nhún vai- Thầy nghĩ em k đủ ngoan đến mức chưa đi chơi đêm đâu nhỉ
- Thường xuyên ạ.- Nó tặc lưỡi
Thầy phì cười.
- Đến nơi rồi.- Thầy nói, phanh cái xe lại ngay ttrc'...quán bar! (hic! thầy khủng thiệt!). Nó tròn mắt. K phải vì lần đầu đến quán bar, mà vì cái quán này là quán.*** ột của nó và thằng Quân!
- Sao vậy?- Thầy hỏi khi mồm nó há hốc mắt trợn tròn nhìn cái biển "Black secret"- Chưa thấy quán bar bao giờ ak?
- Xì! Em ngạc nhiên chẳng qua vì thầy mà cũng biết xúi học sinh đến chỗ này cơ đấy! Pama em mà biết là thầy lo ra mà hầu toà!- Nó thở dài
- Ai bảo thầy xúi nào! Thầy chỉ gợi ý đến đây cho zui thôi! Ở đây an ninh khá tốt mà!
- Khá cái con khỉ. Oánh nhau suốt mà khá khẩm gì!- Nó chống hông lắc đầu nhìn thầy
- Em biết chắc!
- Đương nhiên!- Nó vỗ ngực, lần trc' cũng chính thằng Quân ra "xử tử " 1 thằng vì cái tội dê già, mà nó cũng từng "quật" 1thằng bố láo bố lếu dám cả gan tròng ghẹo con Hân bạn nó.
- Em vào rồi hả?- Thầy tròn mắt
- Xời! Em cầm đầu vài baăg trong này đấy!- Nó vênh mặt
- Thôi, bản cô nương ơi! Vào đi!- Thầy cười kéo tay nó
- Ế!! Từ từ em zào gì gấp gáp thế!!!!
__________________________________________________ ___________
Trong quán:
Tiếng nhạc xập xình, tiếng ng` nói chuyện hò hét át cả tiếng bước chân huỳnh huỵch của nó
- Thằng Nam đâu oy?- Nó hỏi 1 con vũ nữ trông phải hơn nó 3 4 tuổi
- dạ ở trong phòng VIP ạ!- Con kia trông lễ phép
- Ơ kìa! Anh Huy! Lâu lắm anh mới đến đấy!- 1 con nhỏ trong bằng nó tiến lại khoác lấy tay ông thầy nó
- Ờ...chào em...- Huy ậm ừ
- Linh! Mày quen ông này hả?- Phương kéo con nhỏ kia ra
- Ủa? Mày k biết ak? Mà cũng phải! Mày suốt ngày ở dưới còn anh í lên tầng trên cơ!- Linh gật gù- Ông này là khách VIP y mày vs thằng Quân đấy
- Thôi đc rồi tao sẽ nói chuyện sau bây giờ tao phải tìm thằng Nam đã.- Nó bẻ tay- Thằng khốn nạn- Nó ném ánh mắt sắc lạnh về phía phòng VIP
- Nó làm gì mày đấy?- Linh ngồi xuống cầm ly vang đỏ lên hỏi
- Nó k làm gì tao mà động đến con Ngọc.- Nó đáp, cười khẩy.
Ngọc là bạn cũ, thân vs nó chỉ sau con Hân. Học vs nó hồi cấp 2. Nó tình cờ gặp lại Ngọc hồi đầu lớp 12 khi đang ở công viên trượt snake. Từ lúc đó 2 đứa thường hẹn nhau đi bar, karaoke hoặc đi cafe 1 chầu.
Còn Nam là thằng ng` yêu cũ của Ngọc. Trc' đây ba đứa chúng nó là bộ ba k tách rời, sau khi học đến cuối năm cấp 2 Nam và Ngọc yêu nhau. Sau khi gặp lại Ngọc nó mới biết 2 đứa đã chia tay vì Nam có bồ mới. K những thế Nam còn nhẫn tâm gọi ng` chặn đg` đánh Ngọc vì Ngọc cố níu Nam.
- Thằng khốn nạn ấy tao k tha đc!
- Bình tĩnh đi.- Huy đặt tay lên vai nó.- Nổi nóng giúp gì em đây. Bây giờ vào nói chuyện và nghe nó giải thích rồi tuỳ cơ ứng biến. Đừng rút dây động rừng
- Thầy Dạy văn ak?- Nó hỏi, chọc Huy
- Hừ! Dạy văn hay k thì đó là nghề của anh. Còn bây giờ thì vào đi!- Huy đẩy nó về phía cánh cửa phong VIP và k quên 1 câu: Nhớ anh nói gì đấy!
- Anh cái gì chứ! Điên!- Nó lẩm bẩm
- Thằng kia!- Phương bước vào hét vào mặt 1 thằng đang ngồi trên cái ghế sofa đỏ, tay ve vãn 1 con vũ công.
- Ồ! Lâu lắm mới gặp bạn cũ.- Thằng kia thì bình thản, tay vẫn vuốt ve con vũ nữ
- Mày là thằng khốn nạn k đáng 1 nấm đấm của tao. Nam ạ.- Phương quẹt môi, chống tay lên bàn, nhìn thằng Nam bằng đôi mắt sắc lạnh
- Ồ! Sợ quá nhỉ? Muốn gì đây?- Nam cũng đổi giọng buốt giá.
- Muốn mày cút khỏi đây và đừng bao giờ để tao hoặc con Ngọc nhìn thấy cái bản mặt chó má của mày!- Phương gần như hét lên khi nghĩ tới khuôn mặt con bạn thân của nó bị đánh bầm dập bởi thằng ng` yêu cũ, và cũng từng là thằng bạn thân của nó.
- Hừ! K thì mày làm gì tao? Giết tao chắc?- Nam cười nhạt, bình thản âu yếm con vũ nữ chọc tức nó.
- Hừ!- Nó nhổ nc' bọt xuống sàn nhà- Tao chưa xử mày trước đâu!- Phương nói, tay rút từ túi quần ra 1 con dao
- Chơi vũ khí hả mày?- Nam cười
- Tao đã bảo chưa đến lượt mày cơ mà! Nhưng mày cũng đi sớm thôi con ạ!
Nói đoạn nó tiến lại gần, kéo tay cái con vũ nữ kia ra khỏi vòng tay Nam, ấn con đấy xuống đất.
- Tưởng gì!- Nó cười phá lên- Con Uyên đây mà!
- Chị...chị...ak- Con Uyên lí nhí
- Hừ! Tao đã cảnh cáo mày 1 lần rồi cơ mà! Mày còn nhớ vụ thằng Hiếu "chột" đấy chứ ?- Nó ngồi xuống gí sát vào mặt con bé Uyên, ném từng lời sắc lạnh vào mặt nó.
Nhìn kĩ thì Uyên khá xinh, mái tóc dài xã xuống tự nhiên trên vai. Đôi mắt to đang ực nc'. Đôi môi mọng đỏ. Nó ăn mặc phải gọi là trên cả sexy, 1 chiếc áo chỉ gọi là để tạm che đi bộ ngực của nó, ngắn chỉ khoảng 1 2 phân. Cái quần ngắn tũn để lộ cái chân dài của nó. Nó là điếm ở cái quán này. Còn Hiếu "chột" là thằng sát gái, luôn là mỗi đe doạ cho bất kì cô gái nào. Phương cũng chả quý mến gì cái con Uyên này, chẳng qua thương hại cho cuộc đời nó sợ vào tay thằng Hiếu "chột" sẽ tàn đời con gái. Thằng Hiếu "chột" trc' là khách VIP ở cái quán Black secret này. Nhưng từ khi nó đến và biết đc "thành tích" của thằng này và nó cũng cùng vs thằng Quân dần cho thằng này 1 trận thằng Hiếu sợ chuồn luôn.
- Em...em....
- Tao đã giới thiệu cho mày ở 1 quán cafe cơ mà? Tao đã thương tình mày òcn 2 đứa em nhỏ, k cho mày 1 trận mày tiếp tục ngựa quen đg` cũ hả?- Nó gằn giọng
- K...k phải...chỉ...chỉ là...
- Là tao lôi kéo nó! Đc chưa?- Nam ngồi trên ghế sofa nói
- Im mồm! Tao chưa hỏi đến mày, thằng khốn!
Nó gắt, đồng thời đưa lưỡi dao đi khắp cơ thể Uyên.
- Làm gì vs mày đây?- Nó nhếch môi
- Chị...chị...ak tha cho...em đi....- Uyên run lẩy bẩy, nc' mắt ứa ra
- Hừ! Tha cho mày rồi tao mắc tội làm khổ các em mày thôi!- Nó gắt
- Em...em...biết lỗi...rồi chị tha...cho em đi....
- Ak! Tốt nhất mái tóc này nên biến khỏi đây nhỉ?- Nó ak lên đưa lưỡi dao sắc bén qua mái tóc Uyên.
-Chị ơi!- Uyên gào lên ôm lấy đầu
- Hừ!- Nó lấy đà vung mạnh tay
- Dừng lại!- 1 giọng nói vang lên giữ cánh tay nó lại
- Th...thầy- Nó lắp bắp
- Trò gì đấy?- Huy dựt con dao trên tay nó, kéo nó đứng dậy- Anh đã bảo em k đc manh động cơ mà, h/s còn dám mang dao nữa sao?
- Hừ! Loại như nó...-Phương chỉ vào Uyên đang ngồi ôm đầu run bần bật-...Sống để thằng khốn này làm nhục sao?- Nó ném tia mắt sắc lạnh về phía Nam
Nam nãy giờ ngồi im, lâu lắm nó mới xem con bạn của nó hành động mà. Quen vs những việc của Phương, nó chẳng mảy may động lòng trc' con nhỏ vũ nữ đang run bần bật kia.
- Linh ak?! Em đưa cô bé này ra hộ anh.- Huy hất hàm về phía Uyên
Linh gật đầu đi ra đỡ lấy Uyên. Uyên đi theo Linh trc' khi đi còn tặng cho Huy ánh mắt biết ơn. Ném cho Nam 1 cái nhìn toé lửa đầy căm phẫn.
* * *
- Bây giờ tới mày đấy!- Nó gằn lên từng tiếng, nhìn về Phía Nam.
- Anh sẽ ra ngoài.- Huy nhún vai cho tay vào túi quần định Bước RA
_ Khỏi! Anh cứ ở đây cũng đc! (Chà! Kêu anh ngọt xớt ta! hi hi!!)- Nó bẻ tay tiến về phía Nam
- Bình tĩnh! Ngồi nói chuyện tí đã.- Huy đặt tay lên vai nó kéo nó lại.
- Bạn trai mày nói đúng đấy.- Nam dặt li rượu xuống cười nhạt
- Im mồm thằng...- Nó nghiến răng kiềm chế cơn tức giận
- Bình tĩnh. Ngồi đi.- Huy đánh mắt về phía cái ghế
Nó tức tối ngồi phịch xuống cái ghế.
- *** má kia! Mày vẫn còn đủ tự tin để ngồi trc' mặt tao hả?
- Mày tưởng tao sẽ quỳ xuống khóc lóc van xin dưới chân mày chắc.
- Mày là thằng khốn. Đã chia tay thì thôi tại sao mày phải cho ng` đánh Ngọc hả?
- Tại con đấy cứ lẽo đẽo theo tao thôi, mà mày biết tính tao rồi đấy. K lằng nhằng vs tao đc đâu.
- Con?...Mày...mày có còn là con ng` k hả?- Nó bặm môi, tiếc nuối hình ảnh thằng bạn hiền lành của nó trước kia.
- Mày nói gì nữa k đấy? tao đi đây.Nhìn mày tao nghĩ đến con Ngọc, phát nôn.
- Đứng lại.- 1 giọng nói sắc lạnh vang lên
- Ai? Nam quay ra cửa nơi tiếng nói cất lên
Là Quân!
- Quân...mày làm...gì ở đây?- Phương lắp bắp nhìn thằng bạn
- Lúc nãy đứng trên lầu thấy mày đi trên cái xe hơi của thầy ak quên anh Huy.- Quân liếc xéo Huy 1 cái- Nên tao mới đi theo. Mà thôi, nói sau đi, giải quyết cho xong đã.
- Chà! Quân tử có khác.- Nó bá vai ôm lấy thằng bạn, Huy nhìn hơi khó chịu 1 chút (hi hi ^^)
- Chà! Gặp lại lắm bạn cũ quá nhỉ?- Nam khoanh tay
- Nhiều lời, tuy k thân vs mày nhưng tao cũng thấy xấu hổ thay cho mày. Mày làm xấu mặt đám con trai tụi tao.- Quân đạp cái ghế, hất hàm nhìn Nam
- Hừ! Muốn đánh đồng đội hả?- Nam cười khẩy, quắc mắt
- Hừ! Loại mày đánh chỉ tổ bẩn tay thôi! Tao cần gì phải đánh cơ chú. Tốn xà phòng rửa tay.- Nó cười
- Hừ! Mày k phải khích nhau. Muốn tụi bay xông vào luôn đi
- Mày...- Quân dường như hết bình tĩnh rồi
- Từ từ mày, dù sao nó cũng từng là bạn tụi mình mà.
- Bạn bè gì cái loại như nó, tao nhìn thấy con Ngọc rồi. K thể chịu đựng đc cái loại ăn cháo đá bát.
- Mày nói cái gì?- Nam tức tối
- Tao nói loại ng` như mày chó nó cũng k thèm.- Quân chỉ vào Nam nói
- Im cái mồm khốn của mày vào!- Nam gần như hét lên.
- Mày k đủ tư cách ra lệnh cho tao!- Quân cũng hét lên.
- Thôi đc rồi.- Huy đột nhiên lên tiếng.- Tôi k phaảilà ng` hiểu rõ chuyện này nhưng mà tôi thì nghĩ tôi biết anh đấy.- Huy chỉ tay vào Nam
- Mày? biết tao?- Nam nói
- Có thể.
- Có thể của mày bằng k thể của tao đấy.- Nam phủi tay
- Việc gì mày phải phủi tay? Tao còn chưa đánh mày thì thôi đấy!- Phương nói
- Ngậm mồm mày lại đi!
- Thất bại lớn nhất đời tao là đã làm bạn vs mày và đã để mày yêu cái Ngọc.
- Thất bại lớn nhất đời tao là yêu cái con điên ấy và quyết định chơi vs lũ chúng mày.- Nam chống hông
- Thằng khốn!- Phương tức tối xông đến đấm cho Nam 1 cú đấm trời giáng khiến thằng Nam lăn ra đất
- Con....con chó...- Nam lau máu chảy ra trên môi, nhìn Phương bằng con mắt băng lạnh
- Mày còn to mồm hả?- Quân giơ nắm đấm định cho Nam thêm 1 cú nữa.
- Dừng lại đi mà!- 1 giọng nói vang lên, ôm lấy Nam đỡ cú đấm từ Quân. Phương nhanh chóng chặn cú đấm của Quân lại để cô gái kia k lãnh hậu quả của thằng khốn nạn đang nằm dưới sàn.
- Ơ...ơ.....Ng...Ngọc....Mày làm gì thế...Sao mày lại ở đây?- Nó lắp bắp
- Dừng lại đi mà....- Ngọc ôm chặt lấy Nam, nc' mắt đầm đìa
- Mày đứng dậy đi!- Quân kéo tay Ngọc
- Làm ơn đi....đừng đánh nữa mà!- Ngọc nắm chặt lấy cổ áo Quân van nài
- Mày làm cái trò gì đấy? Mày biết vì nó mà mày ra nông nỗi này k?- Phương tức tối chỉ vào thằng Nam đang nằm dưới sàn
- Thôi đi! Mày có đánh nữa chứ đánh mãi thì tao cũng đâu như xưa đc nữa!- Ngọc nước mắt ngắn nc' mắt dài
- Mày thật ngốc quá Ngọc ơi!- Phương lắc đầu nhíu mày nhìn con bạn. Ôm nó vào lòng
- Mày đã nhìn thấy gì chưa hả thằng khốn!- Quân chỉ vào Ngọc đang khóc lóc, mặt mũi vẫn còn những vết bầm tím.
- Bị đánh đến thế mà nó vẫn bênh vực mày, k có Ngọc mày đã lãnh trọn 1 cú đấm nữa rồi đấy!- Phương hét lên- Lần sau mày còn làm thế vs bất kì cô gái nào tao sẽ băm mày ra thành 1000000 mảnh rồi quẳng vào thùng rác đấy!- Phuơng sổ 1 tràng vào mặt Nam
- Đi thôi.- Quân ngoắc tay
Phương dìu Ngọc đi ra ngoài
- Lần sau ăn nói cho nó cẩn thận, thằng Gin mà biết mày hết sống đấy, nghe chưa?- Huy ghé sát xuống tai thằng Nam, ném vào tai nó những lời sắc nhọn
Nam giật mình nhìn thấy Huy đang nhìn nó bằng đôi mắt khinh bỉ.
- Anh nói gì vs nó thế?- Phương hỏi Huy
- Ak k! Bảo là anh nhìn nhầm nó thôi.- Huy đút tay vào túi quần nhún vai.
- Thôi, hôm nay em phải đưa cái Ngọc về, em sẽ đền anh hôm khác.- Phương cười nháy mắt vs Huy.
- Đi thôi!- Quân vẫy tay gọi nó, hơi nhíu mày khó chịu khi thấy hanh` động nó tặng cho Huy
- Có cần anh đưa về k?- Huy hỏi
- Thôi!Em và Ngọc sẽ đi ra công viên rồi mới về!
- Về nhà nhớ gọi anh nhé!- Huy làm động tác gọi điện thoại rồi vây xtay tạm biệt Phương và Ngọc
Còn lại 1 mình trong quán, Huy gọi 1 Uytki pha vang, loại đồ uống lạ lùng.
- Hừ! 1 "thiên thần" nữa sập bẫy rồi.- Huy mỉm cười, nói khẽ khàng
- Anh à...- 1 giọng nói quen thuộc vang lên
- ai...ak Uyên hả?- Huy xoay caáighế nhìn Uyên
- Em chỉ muốn...cảm ơn anh vì chuyện lúc nãy....k có anh thì em....- Uyên ấp úng đỏ mặt. Hình như tim cô đập mạnh thì phải
- Vậy sao?- Huy hỏi, mặt tiến sát vào Uyên, phả hơi rượu vào mặt Uyên.
- K có gì.- Huy lùi lại, 1 cảm giác gì đó tiếc nuối trong Uyên
- Lần đầu anh đến sao?- Uyên ngồi xuống cạnh anh, gọi 1 ly vang đỏ hỏi Huy
- Oh! K! K biết là lần thứ bao nhiêu nhưg chắc k dưới 99 lần đâu!
- Vậy sao? Anh chắc cũng đến đây nhiêu flần rồi nhỉ?- Uyên nhấm nháp ly rượu hỏi
- oh! Chắc khoảng 98 lần.- Huy cười. Nụ cười làm rạng ngời khuôn mặt điển trai của anh.
- Thật hả? Vậy anh thực sự vs cô nào chưa?
- Chưa.
- Vậy tối nay thử 1 lần đi.- Uyên ghé sát vào tai Huy, thì thầm.
- Anh k muốn.- Huy đẩy Uyên ra xa.
- 1 lần thôi.- Uyên càng tiến lại gần Huy hơn, bắt đầu cởi cúc áo anh. tay kia Uyên đặt nhẹ lướt nhanh trên khuôn mặt rắn chắc.
- Thôi nào, anh đã nói là k muốn.- Huy lại gạt tay Uyên ra.
Uyên sấn lại hôn lên môi Huy, vòng tay ra sau cổ anh.
- Cô làm sao vây? Tôi đã nói là k muốn cơ mà!- Huy tức giận đẩy Uyên ngã xuống sàn.
Anh quay ra định đi về thì nhìn thấy:
- Ơ...ơ....Phương...em...em làm gì ở đây...- Huy mở to mắt lắp bắp nhìn Phương đang đứng nắm chặt bàn tay căm phẫn
- Em xin lỗi.- Phương quay mặt đi tránh ánh mắt của Huy- Em k biết anh đang bận, em...tưởng anh còn ở đây định quay ra để trả nợ nốt cho anh...nhưng...- Phương bỏ lửng câu nói, chạy vụt ra khỏi quán
- Phương ak....! Phương ak!- Huy chạy gọi vs theo
Phương trượt nhanh trên cái snake chạy vụt vào một con hẻms tránh Huy.
- Phương ak!- Huy chạy ngang qua con hẻm nhưng Phơng nâấ kĩ khiến anh cứ tởng cô chạy lên phía trên
Sau khi Huy đi khỏi đó, Phơng ớc ra từ sau cây cột điện, cô loạng choạng dựa vào cột mà ngồi thụp xuống. Nớc mắt cô cứ tuôn.....cứ rơi....trong khi cô mang tiếng là 1 đứa k bao giờ đổ 1 giọt nc' mắt.....vậy mà lần này nước mắt cô rơi, lã chã....k hiểu về cái gì nữa.........
"Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tạm khoá...."
- Ôi trời ơi! Đi đau thế k biết!- Huy tức tối nhét cái i phone vào trong túi quần
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên. Huy vội vàng bắt máy
* * *
"Em xin lỗi vì đã bỏ đi như thế, tại em có việc gấp xl thầy."
Huy thở dài nhét cái iphone vào túi.
Nhà Phương:
- Nè! K ăn cơm hả? Cứng đầu?- Tuấn cốc đầu Phương
- Nè! Anh muốn chết hả?- Nó gắt lên
- Dạo này mày ấm hả? Toàn cáu gắt vô cớ!- Tuấn nhíu mày
Nó hơi ngạc nhiên. Chưa bao giờ nó như thế cả. Đặc biệt là vs gia đình nó.
- Em k muốn ăn.- Nó hạ giọng
- Thì thôi.- Tuấn nhún vai, đi ra khỏi phòng nó.
Nó thở hắt, ngồi vào bàn, bật cái computer iu quí của nó.
Nó online.
haniu online.
haniu: bo^` sao za^y.???
phuongcute: cha? sao he^t'
haniu: xi`! con` cho^i' nu*a~
phuongcute: da~ noi' la` k sao ma`!
haniu: bo^` a^m' ak? tu*. du*g k da^u gat' le^ vs to*' the^'?
phuongcute: to*'? gat' le^n a'?
haniu: tro*i`! chac' bo^` phai? di kham' qua' di!
phuongcute: nhiu` lo*i` wa'! tkui nha. to*' mun' ngu? ti'....ho^m nay me^t. qua' tro*i`
haniu: khoan out da~
phuongcute: j nu*a~ dey?
haniu: luc' nay~ to*' vu*a` gap. kon ngok
phuongcute: who?????
haniu: con ngok. ban. bon. mih ho^i` ca^p' 2 i'
phuongcute: ak nho*' oy. chuye^n. j?
haniu: no' pao? luc' no' quay lai. cai' quan' bar black sceret thy` they con uye^n neo` do' dang quye^n' ru~ o^g nao` y'.
phuongcute: the^' ak
haniu: ukm. nge noi' o^g a^y' tro^g cute ge^. ma` cai' con dey no' c~ kho^n' tha^t. la^n` trc' bi. bo^` cko 1 tra^n. ma` k chu*a` co* dey.
phuongcute: uk.co' j mai nhe'.
nó out.
Nằm trên giường nó nghĩ ngợi, cả về chuyện cái tính hay gắt hâm hấp mới có dạo này của nó.
Nó nghĩ cả về chuyện con Hân vừa nói. Con Uyên quyến rũ ai nhỉ? K lẽ là Huy? Lúc đó nó thấy anh chạy đi cơ mà? k lẽ quay lại??
1 loạt nh~ suy nghĩ cứ bay qua bay lại trong đầu nó.
Nó xoay ng`, xoay qua xoay lại trên cái giường của nó.
Hôm sau, ở lớp:
- Hôm nay lớp ta vắng ai?- Thầy hỏi
- Phương ạ.- Hân chỉ vào chỗ của nó, đáp
- Ukm.- Thầy đánh mắt về phía ghế ngồi của nó, thở dài.
- Chuyện gì vs cứng đầu zậy?- Quân ngó lên hỏi Hân
- Tao biết chết liền ak.- Hân bĩu môi cốc đầu Quân
- Ui da! Mày mà k là con gái tao k nhịn đâu ak!- Quân lườm Hân.
- Sao?- Han vênh mặt
- Hân, Quân! Trật tự!- Thầy nhắc
Hai đứa im re.
- Cho chết. Ai bảo bép xép.- Quang đắc chí
- Ra chơi mày tự đào mộ nghe con.- Quân hăm
- Tao k thik, tao muốn mày đào mộ cko tao cơ.- Quang lè lưỡi
Quân tức điên nhưng k dám làm gì bởi thầy đang nhìn nó
Nhà nó:
- Khổ thế! Tự nhiên bảo ốm vs đau....mà đầu nó có nóng đâu....lạ nhỉ???- Mẹ nó lo lắng
- Mẹ lo làm quái gì cho nó mệt, từ bé nó có bao giờ ốm quá 2 ngày đâu cơ chứ?- Tuấn quay quay cái bút, bình thản
- K lo sao đc? Mày đúng la...- mẹ giơ tay định cốc đầu Tuấn
- Mẹ thật là....
Phòng nó:
"Hic! Tí nữa thế nào con Hân nó cũng ầm ĩ lên cho xem!"- Nó nghĩ, rùng mình
Chợt nó nghĩ đến máy di động. Nó mở máy:
15 tin nhắn và 46 cuộc gọi nhỡ.
3 tin của Hân, 5 tin của Quân, 1 tin của Quang, còn lại là của....Huy.
Han: sao the? k den lop ak? sao to goi may lan bo tat may?
Han: nay! nghi ak? 3' nua vao lop roi? bo sao vay?
Han: bo om ak? nghe may di! nhanh len! thay vao lop roi!
quan: may` sao the? k den lop ak? nghi ak? om ak? sao zay?
quan: nay! bit may h rui k?
quan: sao vay? tao dang cho may o catin nay? den chua?
quan: eh! nghi ak?
quan: sao the? bat may di chu??
quang: may sao vay? k nghe may. dt c~ k bat? nay` dung noi' vs tao may...dot quy nhe'!!!
thay: cho anh xl chuyen hom qua. moi chuyen k nhu the dau. e phai nghe a giai thik chu.
thay: e lam` on nghe may di
thay: sao the? e tranh' mat anh ak?
thay: anh that su k co y' ma`. co ta ep' anh c~ chua kip khang cu.
thay: sao em k den lop?
thay: em nghi ak? om sao?
thay: em nghe may' di. nhan dc tin goi anh nhe'
Nó thở dài, tắt nguồn đt thoại. Nó k muốn ai gọi lúc này.
Nó mệt thật rồi hay sao ấy. Bỗng dưng no' nghĩ đến gương mặt lo lắng của Hân, của Quân, của Quang và của thầy nó!
Nó bật nguồn máy, gửi tin nhắn đến mọi ng`:
han: hom nay to hoi met nen nghi, dung goi nhe', to tat nguon dey.
quan: tao nghi hom nay, tao hoi met, may dung goi nua. tao tat nguon dt
quang: tao nghi hom nay, tao hoi met, may dung goi nua. tao tat nguon dt
thay: em met hom nay, thay cho em nghi buoi hoc nay. em xl vi` bao' vs thay hoi muon, thay dung goi nua. em se tat nguon dt.
Nó ấn "Send" gửi.
Cuối giờ học:
King coong!
- Ai đấy?- Tuấn chạy ra cổng, hỏi
- Em nè!
- Em là đứa nào? Đây quen nhiều em lém! He he!
- Em! Hân! Mở cửa nhanh lên!- Hân gắt
- Hân hả? đợi tí...
Tuấn kéo cái cánh cửa to đùng của căn biệt thự ra.
- Ủa? Quân, Quang? Mày cũng đến thăm nó hả?
- Chứ em đến đey thăm anh chắc?- Quang bĩu môi
- Trời ơi! Vào k đey?- Quân kêu lên
- Mày thật là....- Tuấn nhăn nhó
- He he! Thui Cứng đầu nó ở trên phòng ak? Em lên nhá!
- Uk.
Phòng nó:
- Con kia! Ốm sao k báo hả?????????????????????- Chưa thấy ng` đâu mà giọng con Hân đã vang khắp hành lang
- Bắt đầu rồi...- Nó thở dài
- Trời ơi là trời!- Hân gào lên, khi thấy nó nằm bẹp dí trên giường
- Làm cái gì thế? Tớ đã chít đâu mà bồ kêu cha kêu mẹ lên zậy?
- Mày là 1 con thần kinh nhất quả đất.- Quang ngồi xuống cuối giường, phán 1 câu và ăn ngay 1 cái gối vào mặt
- Ui da! Sao ném tao?
- Mày có 2 tội:
Thứ nhất: chửi rủa ng` đang ốm
Thứ hai: Sao tao k đến lớp mà mày chỉ gửi có mỗi 1 tin nhắn hả?? Tiếc tiền thế ak mày?
- Đương nhiên! Tao đâu có giàu như mày! Ak nói dến điện thoại mới nhớ, mày đang dùng Viettel nhỉ? Bắn tao tí xiền đi mày!- Quang rút cái điện thoại ra
- Thằng khỉ!- Phương tức tối ném cho Quang 1 phát nữa vào đầu
- Trời ơi! Mày cứ phải hành hung ng` khác thế mới yên ổn ak?
- Uk đey! Thì sao?
- Pó tay vs mày!
- E hèm! nè nè! Bộ phòng chỉ để 2 đứa chúng mày cãi nhau hả?- Quân gõ đầu Quang
- Êh! Nó cãi nhau vs tao nữa đey! tao có cãi nhau 1 mình đâu mà mày cốc mỗi tao!
- Nhưng con Phương đang là...chủ nhà và là ng` ốm! Oánh nó sau nó hết ốm nó vật tao chết ak?
- Thằng mất nết!
- Mày bảo ai mất nết!
- Ak đúng rồi!- Quân reo lên- Chúng mày còn nhớ gì k?
- Nhớ gì?- Cả lũ đồng thanh
- Lại còn ba láp nữa!- Quân tặc lưỡi
- Ba láp cái đầu mày!- Phương giơ tay định cốc cho thằng Quân 1 cái
- Nè! Còn nhớ cái vụ cá cược k hả?
- HẢ?
- Xời mau quên thế! Tao nhắc cho mà nhớ! Tao bảo là nếu mày và thằng Quang mỗi đứa k làm khiếp vía ông Huy đó 1 trận là phải đãi tao 1 chầu bar và 1 chầu yaua cko 15 mem! Nhớ chưa hả??- Quân đắc chí
- Thôi! Tha cho tao lần này đi mà!!- Nó nhăn nhó
- Phải phải! Nó đang ốm mà mày- Quang phụ hoạ
- Chung' mày đừng có mà hùa vào vs nhau nha!!- Quân nói
- Hùa gì....
Oh happy day oh oh!
Oh ...
Dù vẫn luôn có giông tố, dù bóng đêm có vây kín
Đừng vội vàng nhạt nhòa lệ rơi ướt khóe mi cay
Thì hãy xua hết gian khó, và bóng đêm sẽ tan biến
Để mang con tim yêu thương đến bên đời hết ưu tư...
- Điện thoại của bồ kìa!- Hân chỉ vào cái đt trên đầu giường
- Alô.....
Vừa mới nghe, Phương đã tròn mắt, lát sau thì cười tươi.
Gập điện thoại, nó reo lên:
- Yeah!!!!!
- Giật cả mình....Trò gì đấy???- Quang hỏi
- Chúng mày đi vs tao!- Phương ngoắc tay
- Đi đâu?- Quân tò mò
- Đi thì biết...Ak quên...đợi tí...- Nó chạy lại lôi từ trong tủ quần áo ra 1 cái áo phông màu vàng, quần jean chạy vào phòng tắm
- Chuyện gì thế nhỉ??- Hân ngạc nhiên
- Biết chết liền...- Quang nhún vai
- mà này...cái nhạc chuông của con Phương í...- Hân nhíu mày
- Sao?- Quang hỏi
- Cái bài happiness của Suju do Đông Nhi và Hoàng Tôn hát lời Việt í!- Hân cốc đầu Quang
- Biết rồi nhưng bài đấy thì làm sao?- Quân ngơ ngác
- Trời ơi!!!- Hân ôm đầu- Con Phương k bao giờ dùng bài này làm nhạc chuông cho ng` khác ngoài.....- Hân bỏ lửng
-......Long!- Quang reo khẽ, liếc về phía thằng bạn
- Long...về rồi sao?- Quân hơi sững người
- Đoán vậy thôi. Ông nghĩ thế nào Quang?
- Ak!- Quang reo lên, cố đánh trống lảng
- J?- Hân hỏi
- Suju là....bọn nào???
- Trời ơi! Đồ mù nghệ thuật!- Hân lắc đầu
- J mà đến mức mù....
- Suju mà còn k biết thì chả mù ak?
- Thế chúng nó là bọn nào?
- Super Junior!
- Ak! Bọn đấy thì tui biết!
- Đồ điên!
- Đi thôi.- Nó lao từ phòng tắm ra
Quân nhìn nó, ak k nói đúng ra là cả ba đứa đều nhìn nó chằm chằm vs con-mắt-mở-to-nhất-có-thể
Cũng đúng, lâu lắm rồi k thấy nó như vậy: Chiếc áo phông vàng in hình trái tim, quần jean bó sát ng`, mũ lưỡi trai sánh điệu, nó đánh thêm 1 chút phấn. Tóc mượt mà xoã ngang vai (dầu xả k cần xả vs nước! Hay k? ^^)
đc cặp bằng chiếc cặp đơn giản. Nó vớ vội cái đt, chạy ra khỏi phòng.
- Đi thôi!- Nó kéo Hân và ngoắc Quang, Quân
---------------------------------------------------------------------------------------
Cafe Windy
- Ủa? Tưởng mày k thik zô đây...- Quang ngu ngiơ
- Nhưng bây giờ là việc khẩn
1 ng` con trai đẹp trai, có nụ cười thiên thần, đeo cái kính đen, mặc 1 bộ đồ đơn giản: áo sơ mi, quần jean vẫy tay vs bọn nó.
- LONG!- Hân và nó reo lên chạy lại ôm lấy Long
- Từ từ!- Long cười nhẹ, gỡ cặp kính ra
- Trời ơi! Cậu về nước lúc nào đấy?- Hân hỏi
- Mình về tối hôm qua.
- Vậy mà hôm nay mới báo.- Phương bĩu môi
- Thôi! Đừng giận nữa có quà cho 2 ng` nè!
- Yeah! Phải thế chứ!
- Ơ kìa! Quân! Quang! Chúng mày ngồi đi chứ!- Long chạy ra bá vai 2 thằng bạn thân
- Mày là thằng đểu ak!- Quân và Quang cười vật thằng bạn
- Ái chà! Tao đã kịp làm j chưa nhỉ?- Long cười
- Đi biệt tăm biệt tích bao lâu mới về thế hả?
- Hì! Thì bây giờ tao về đây nè!
- 5 năm chứ ít đâu! Tưởng quên tiếng việt luôn rồi chứ mày!- Quang đùa
- Quên thế quái nào đc mà quên! 2 cô nương này tuần nào cũng đều đặn 2 lần mail = tiếng vệt hết...muốn quên cũng chả đc!- Long nhún vai
- Thôi! Ngồi đi! Quà tụi này đâu?- Hân giục
- Đây đây!- Long cười ngồi xuống lôi 6 7 bọc quà ra.
- Lắm thế?- Nó tròn mắt
- Nè! Cho "công chúa"!- Long đưa bọc quà màu xanh ra trước mặt nó
- Công chúa?- Quân tròn mắt
- Sao?- Long ngạc nhiên
- Sao mày gọi vậy?
- Thì nick của Phương là "congchuagirl" mà!- Long cười hiền (Lưu ý nha: Nick này do tác giả bịa vì thế k có thật nha!! Làm ơn đừng add! Còn muốn add nick tớ thì là gaubongkitti)
- Hi! Thế của tớ?- Hân hí hửng
- Đây! Cho "angel" của tớ!- Long đùa, đưa gói quà màu lam cho Hân
Phụt!
Ngụm sinh tố Quang đang uống bay thẳng vào ng` Long
- Trời ơi!- Hân giật mình
- Sặc! Sao zậy cha nội?- Phương cười, bò lăn bò càng
- An....angel của tớ???
- Nick tớ là "my_angelbaby" nhớ chưa? Bạn vs chả bè. Nick của bạn bè cũng k nhớ nữa!- Hân lắc mái tóc
- Hả?...ak hiểu rồi...
- Thế của tụi tao?- Quân cười nham hiểm
- Biết rôi! Của mày đây.- Long rùng mình đưa cho Quân gói quà màu xám
- Oa!- Đồng thời 1 tiếng reo của Hân vang lên
1 cái khung ảnh có ảnh nó và Long chụp hồi Long chuẩn bị qua Hàn. Và 1 con gấu bông ôm cái trái tim xinh xắn. Và caáilàm Hân thích nhất là 1 bộ ảnh kèm chữ kí của Super Junior- nhóm nhạc mà nó yêu thik nhất
- Long ơi! Sao Long biết Hân thik Suju zậy?
- Trời! Dễ qua' luôn! Avarta của Hân luôn có hình của Suju mà.
- Thế sao Long xin đc chữ kí vậy?
- Ak chuyện dài dòng lắm lát nữa nói cho.
- Trời ơi!- Giờ đến lượt Phương
Quà của nó là 1 bộ ảnh có chữ kí và lời chúc của từng thành viên trong Big Bang- nhóm nhạc miễn chê của nó kèm vs 1 khung ảnh cũng có ảnh chụp của nó vs Long trước khi Long đi.
- Nhưng sao của Phương chỉ có 2 món đồ? Của Hân có 3 mà.- Nó phụng phịu
- Đc mà.- Long phì cười- Long chuẩn bị đây. Tặng Phương.- Long đưa 1 bó hồng to ra trước mặt nó
- Wao! Cái này hay hơn con gấu của Hân nè!
- Trời mày tặng tao cái này thật hả Long?- Quân trố mắt
- Đương nhiên.
Long tặng cho cả Quân và Quang 1 cái mô hình tàu titanic và máy bay chiến đấu.
- Giàu kinh!- Phương phán
- Trời! Có tí quà thui!
- Tí gì cơ chứ!
- Ủa mà mày cho quà ai nữa? Thấy có 6 7 bọc quà cơ mà?- Quang hỏi
- Mắt mày tinh đấy. Có 6 gói quà. Cho cả Linh nữa!- Long cười (Linh là em gái của Hân)
- Chu đáo quá ha! Thế đưa đây tí Hân cầm về cho!
- K cần! Mai Long qua nhà Hân chơi luôn, mang quá cho 2 bác nữa!
Trời! Chắc ba mẹ Hân "chấm" cho Long làm chồng bé Linh luôn!- Nó đùa
- Zô zuyên!
- Thế òcn gói kia?- Quân hỏi
- Cho 1 ng` bạn. Anh ấy đến bây giờ đấy.
- Ai?
- Kia kìa.- Long chỉ tay về phái cửa quán
Trời ạ! Cả lũ há hốc miệng: Là Huy!!
- Sao zậy? Quen nhau ak?- Long ngạc nhiên
- Long.....A! Phương! Hân! Quang! Quân! Làm...làm....gì ở đây?- Huy lắp bắp.
- Thầy?? Thầy làm gì ở đây?- Hân trố mắt
- Trời? Còn Các em?- Huy ngạc nhiên
- Ủa? Mấy ng` quen nhau sao?- Long méo mặt
- K biết ak?- Nó thở dài- Thầy giáo tụi này đó
Phụt!
Ngụm nước thứ 2 bay thẳng vào ng` Quân.
- Thằng khỉ! Làm trò gì đấy?- Quân hét ầm ĩ
- Bình tĩnh- Quang lấy khăn giấy
- Thầy?- Huy há hốc miệng
- K biết gì sao?
- Nghĩa là sao hả Huy?
- Thì cũng thử dạy 1 cái xem thế nào...- Huy ậm ừ
- Thử Là sao?_ Hân thắc mắc
- Thì là....- Huy ấp úng- Nói nhiều quá ak!
- Thằng này! Tự nhiên gắt lên...- Long nhíu mày
- Ủa? Phương đâu oy?- Hân giật mình
- HẢ?- Tất cả đồng thanh
- Nó đi đâu oy?- Quang đảo mắt
- Chị ơi....- Long gọi phục vụ
- Ak cô bé đó đã đi rồi, nhờ tôi gửi cậu cái này.- Chị phục vụ cười khi Long hỏi
- Dạ cảm ơn chị.
- Sao?- Hân hỏi
- Nó về rồi, gửi lại tờ giấy này.- Long nói chìa ra tờ giấy đc gập làm 4
- Viết gì zậy- Quân hỏi
- Biết chết liền.- Quang nhún vai
- Giở ra đi!- Hân nhíu mày
" Xin lỗi chúng mày nhé! Tao có việc gấp. Tối nay hẹn ở chỗ cũ, chúng mày ra, tao đãi! ^^ Phương"
- Trời ạ! Bỏ di mà k nói tiếng nào.- Hân dậm chân tức tối.
- Trời mưa rồi...- Long thở dài, nhìn ra cửa sổ
- Thôi ngồi đi...Tối nay xử nó sau....- Quang ngồi xuống ghế
- Ukm.- Quân gật đầu.
- Ngồi đi Huy.- Long đập tay vào cái ghế
- Thầy!- Hân cười- Sao thầy quen Long?
- hôi! K cần gọi là thầy nữa- Huy cười- Mai anh k còn là thầy nữa đâu!
- HẢ?- 3 đứa đồng thanh
- Uk....Xong việc thì nghỉ, mai cô giáo mới sẽ thay anh chủ nhiệm các em
- Thế...thế là sao?- Hân lắp bắp
- Thì mai anh sẽ lại thành sinh viên thôi.
- Nghĩa là sao?
- Thằng Huy bằng tao, hơn chúng mày 1 tuổi.- Long giải thik
"Một thìa "chăm sóc", một thìa "muốn bên nhau"
Hòa chung vào nấu sẽ thấy được màu "thương nhớ"
Em thêm chút nghi ngờ, cùng một chút giận hờn
Khuấy cho đều tay ôi hương thơm nào ngất ngây"
- Mày có đt kìa....- Quang nhắc Long
- Ukm.
- Long ak?
- Uk, Phương mệt ak?
- Uk, mình hơi mệt nên về trước.
- Trời đang mưa, Phương về rồi chứ?
- Uk, lúc nãy Phương có ghé cửa hàng mua cái ô rồi.
- Sao Long nghe tiếng mưa vậy?
- Vì Phương vẫn đang ở ngoài ban công...
- Phương vẫn thế, k thay đổi j, thik ngắm mưa ngoài ban công....
- Ukm, Phương cúp máy nha!
- Ukm
- Con Phương gọi ak?- Hân hỏi
- Ukm.- Long ngồi xuống.
- Mày vẫn thế.- Quang cầm cốc sinh tố nói.
- Sao?- Long ngạc nhiên
- Mày vẫn giữ cái nhạc chuông đó từ 5 năm trước.- Huy giải đáp
- Ak!- Huy reo lên
- Sao đây?- Hân lườm nguýt Long
- Sao cái khỉ nợ!- Long gắt- Chúng mày là bạn tao hả? Còn k nhớ nữa! Chính Han vs Phương thu âm bài này mà! Còn mày và thằng Quang phụ trách cái vụ studio nhớ k?
- Mày vẫn giữ ak?- Quang hỏi, cười
- ukm
- Thôi! con lạy mấy ông bà, sến chết người- Huy rùng mình
- Xì! Chuyện cảm động thế mà anh...- Hân bĩu môi
- Lạy!- Huy chắp tay
Hân phì cười, nó k nghĩ 1 ngày nó sẽ thành bạn của chính thầy nó
* * *
Tối, tại quán Black secert:
- Êh! Quang, Quân, Hân, Long! Đây nè!- Nó vẫy tay
- Kia kìa!- Hân chỉ ra phía quấy bar
- Lại đây!- Nó gọi
- Mày làm gì mà hôm nay về vội thế?- Quang hỏi
- uk thì có việc gấp....- Nó lúng túng
- Con hâm!- Quân đáp
- Hâm cái con khỉ!- Nó gắt
- Thôi...bọn tao vs Long vào trước nhé.- Quang kéo Long
- Ukm- Nó gật đầu
- Sao vậy? K vào ak?- Hân hỏi
- Tao có chuyện muốn nói vs mày....
- Chuyện gì?
- Về anh Huy ấy!
- Ak! Thầy á?
- Ukm.
- Mà này!
- Gì?
- Mai có cô giáo mới vào dạy bọn mình đấy. Thầy k dạy nữa.- Hân nhún vai
- Hả?- Nó tròn mắt
- Thầy bảo là mai thầy xong việc rồi, nên k dạy nữa.
- Vậy...vậy sao...
- Thôi bọn mình đi thôi.
- Ukm.- Nó thở dài, cố nở 1 nụ cười gắng gượng
Lúc ấy:
- Anh Huy!- Linh chạy lại
- Ak...chào em...- Huy lạnh nhạt
- Sao vậy? Quên em rồi ak?
- K phải là quên...hôm nay anh k vui....
- Anh tìm Phương hả? Nó ở phòng VIP 4 đấy!
- Ak k...Hôm nay anh muốn ngồi 1 mình, em đừng báo cho Phương biết nhé
- Ukm...- linh nhíu mày, nhưng k cãi lời Huy
Còn một mình, Huy gọi 1 ly vang nhẹ.
- My angle....- Huy cười nhẹ, đôi mắt buồn rầu, nhìn ra xa
- Huy!- 1 giọng nói vang lên
- Mày đến hả Gôn.- Huy nhếch mép, lạnh lùng, tay k rời ly vang
- Lệnh đây.- Gôn lạnh giọng
- Ai?
- Angle.- Gôn nhấn mạnh
Choang!
Cái ly bị nát bét trong tay Huy. Bàn tay đã dần có những vết máu. Anh quay ng` lại, đôi mắt vô hồn, căm phẫn nhìn Gôn.
- 1 mày, 2 tao phải hoàn thành trong 1 tuần. Sau 1 tuần mày làm k xong thy` đến tao....- Gôn cười khinh khỉnh
- Tại sao?- Huy hỏi, giọng lạnh băng, cúi mặt xuống
- Tại sao cái j?
- Tại sao lại là angle?
- k biết, lệnh thế.- Nói xong Gôn quay lưng đi thẳng
Huy quỳ thụp xuống, cắn chặt môi để tiếng khóc k bật thành tiếng
Anh lao nhanh ra khỏi quán bar
Trời mưa...
Đôi chân Huy vẫn bước đi...lang thang k biết về đâu...Mường tượng ra khuôn mặt nó.
"Biết k thể đến bên em mà sao vẫn yêu em?
K thể bảo vệ mà cứ làm em đau khổ.
Rời xa em mà k thể quên hình bóng em
Yêu em mà k dám nói
Cắn chặt môi để k bật khóc khi nghĩ về em......"
Những hạt mưa nhẫn tâm tạt vào khuôn mặt anh. Muốn nhờ mưa xoá đi kí ức về nó mà k đc....Biết là thích nhưng k thể yêu.
- Êh...Mày sao vậy?- Quang hỏi khi thấy nó cứ ngồi thừ ra
- Hả? K sao...- Nó giật mình
- Sao vậy?- Hân tiến lại chỗ nó
- K biết, tự nhiên thấy...trong người khó chịu thế nào ấy....
- Khó chịu j?- Hân ngạc nhiên
- Linh tính k hay....Tui cũng k biết nữa....- Nó lắc đầu
- Chắc tiếng nhạc to quá ak?- Hân lo lắng
- K phải....Tớ cảm thấy hơi nhức đầu....
- Vậy ngồi nghỉ nhé, để tớ kiếm dầu cho.
- Ukm- Nó gật đầu cười nhẹ, thầm cảm ơn con bạn tốt
- Phương sao vậy?- Long ân cần
- K sao, Phương thấy hơi chóng mặt
- Chắc tại phòng kín quá...
- Chắc vậy....- Nó thở dài.
- Hay Phương đi lên sân thượng ngắm mưa vs Long đi.- Long tươi cười
- Trời mưa sao?- Nó ngạc nhiên
- Phương k biết ak?- Long phì cười- Trời đang mưa đấy...
- Vậy Phương lên đã.
- Để Long đi cùng nhé!
- Thôi! Phương muốn đi 1 mình....
- Nhưng....
- Long yên tâm đi mà!
- Ukm.- Long gật đầu, trong lòng lo lắng
Nó bước đi, k biết trên kia là 1 cái bẫy đang chờ nó......
Kịch.
Nó đẩy nhẹ cánh cửa sân thượng. Hơi mát của mưa làm nó quên đi mệt mỏi. Nó hít 1 hơi dài. Cười nhẹ nhõm. Đúng là chỉ có mưa mới giải quyết đc nỗi mệt mỏi của nó...Nó căng dù, tiến nhẹ lại phía rào chắn, xoè bàn tay ra hứng nước mưa. Nó mỉm cười 1 mình (điên quá!)
1 bàn tay tiến lại....nhẹ nhàng nhẹ nhàng....chuẩn bị đập lên vai nó....
Nó- vẫn vô tư ngắm mưa....
5cm...4cm.....3cm...2cm....1cm...và chỉ còn 2mm nữa thôi....
- Dừng lại.....- 1 tiếng nói quen thuộc vang lên (giờ cao điểm! ^^)
- Ơ...?- Nó ngạc nhiên quay lại- Quân! Mày làm j ở.....
- Hừ!- Quân cười khẩy
- Hả?- Nó tròn mắt- Nam! Mày làm gì ở đây?- Nó chuyển giọng
- Làm gì kệ tao. Cái sân thượng này đâu phải của nhà mày.
- Tao hỏi: Mày định làm gì Phương?- Quân lạnh giọng
- Tao chả làm gì cả.- Nam nhún vai- Thấy quen gọi thử. Đc chưa?
- Tao k tin!- Quân gắt
- Mày k tin kệ mày. Liên quan gì tới tao?
- Kệ nó! Đi đi Quân. Nói vs loại khốn nạn chỉ phí lời.- Nó kéo Quân
- Đứng lại!- Nam đanh giọng
- Mày ra lệnh cho ai?- Quân tức tối
- Bình tĩnh.- Phương cản Quân
- Mày muốn gì?- Quân dịu lại
- K liên quan tới mày và nó đâu mà lo.- Nam hất mặt
- Im cái miệng mày vào.- Quân nghiến răng, kiềm chế
- Mày muốn hỏi gì?- Phương ném tia nhìnsắc lạnh về phía Nam
- Tao muốn hỏi về người đi chung vs chúng maỳ: Huy...- Nam hơi lạnh người.
- Cái gì?- Phương hơi nghen giọng
- Mày hỏi để làm cái gì?- Quân nhíu mày
- Tao muốn biết.
- K cần biết.- Phương lạnh lùng
Quân hơi lùi lại, lần đầu Phương có cách cư xử lạ lùng như vậy
- K nói thì thôi.- Nam lướt nhanh qua Phương, nhưng k tránh đc cái kéo tay của nó. Mất đà, Nam ngã xuống đất
- Nói tao nghe, có chuyện gì?- Phương lừ mắt- K phải ngẫu nhiên mày hỏi về Huy.
- Nói ra làm gì? Tao k thích nói.- Nam đứng dậy, phủi bụi
- Nói!- Phương quát lên
- Mày k có quyền ra lệnh cho tao!- Nam cũng gắt
- Mày...- Nó ra tay định đánh Nam, nhưng lại hạ tay xuống. Đúng là nó k có lí do gì để đánh hay ra lệnh cho Nam cả
- Hừ! Tránh ra!- Nam gạt tay nó
- Sao vậy Phương?- Quân hỏi khi Nam đã đi.
- Im! Đừng hỏi gì cả! Tao xin mày....- Nó thở hổn hển
- Có chuyện gì?- Quân sốt ruột
- Đã bảo đừng hỏi mà!- Nó gắt
Quân im lặng
- K đc! K đc....- Nó mở to mắt..lắc đầu.- K thể như thế đc....
- K thể cái gì!- Quân lo lắng
- K đc!- Nó nói rồi lao vọt ra cửa
- Phương! Hoàng Mai Phương!- Quân gọi vs theo
Nó lao nhanh ra khỏi quán bar, băng vào màn mưa. Trên người khoác tạm cái áo khoác lấy tạm. Đến nó cũng k biết của ai. Mưa tạt vào mặt nó, buốt lạnh, nhưng nó k quan tâm. Điều nó nghĩ đến bây giờ chỉ là Huy thôi. K hiểu sao nó lo 1 người nữa rơi vào tay "bọn chúng".
Ở nhà:
- 12h rồi....- Ba nó thở dài- Nó đi đâu thế k biết...
- Ba cứ đi ngủ đi. Con đợi nó cho.- Tuấn lo lắng giục ba đi ngủ, mai CN k phải đi hok con thức đc mà.
- Con chắc chứ?
- Vâng.
BA nó gật đầu bước lên gác
- Phù!- Tuấn thở phào, ngồi phịch xuống chiếc salong. Mệt mỏi, anh thiếp đi.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. Tiến lại gần Tuấn, kéo khẽ khàng chiếc chăn lên người Tuấn.
Nó:
- Anh Phong!- Nó bước chân vào 1 toà biệt thự nguy nga nhưng vắng bóng người hét to lên.
- Tiểu thư...- Anh quản gia trẻ tuổi bước ra, ngạc nhiên nhìn thấy nó- ướt như chuột lột
- Anh Tú, anh Phong đâu?- Nó hỏi gấp
- Cậu chủ vẫn đang ngủ ạ...
- Phòng nào?
- Phòng cũ ạ...
Nó chạy một mạch k cả cởi dép xuống cuối hành lang
- Tiểu...tiểu thư....- Tú gọi s theo, lo nó sẽ bị cảm
- ANh Phong!- Nó đạp mạnh cái cửa ra, hét lên
- Tú...tôi đã bảo đừng đánh thức tôi trước 9h sáng mai cơ mà.....- Ng` con trai nằm trên giường lẩm bẩm
- 9 10 cái khỉ gì! Dậyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy y!- Nó hét vào tai Phong
- Ai đấy?- Phong tức tối bật dậy
- Em! Dậy mau!- Nó gắt lên 1 lần nữa
- Trời ạ...Giữa đêm hôm khuya khoắt vào phòng lôi ng` ta dậy....
- Em có chuyện muốn hỏi!
- Oái!- Phong hét lên
- Cái j?- Nó giật mình
- CÓ XUỐNG KHỎI GIƯỜNG ANH K HẢ! ƯỚT HẾT RỒI!- Phong hét lên
- Từ từ nào!- Nó bịt tai, nhăn nhó bước xuống
* * *


0 nhận xét :

To Top Page Up Page Down To Bottom Auto Scroll Stop Scroll