Hà Nội trong tôi là một kỷ niệm nhỏ khó quên
Hà Nội
Ngày xưa khi còn nhỏ lúc các chị tôi còn làm ở trên đó , tôi luôn mong 1 ngày nào đó mình có thể đặt chân lên mảnh đất phồn hoa đô thị ..trong đầu tôi luôn đặt ra những câu hỏi Hà Nội như thế nào nhỉ, có đẹp không, có nhiều chỗ vui không...ngày đó tôi còn mê trò Half life nhưng ngặt nỗi ở quê tôi máy tính là 1 thứ gì đó xa xỉ vô cùng ..tôi luôn ao ước được lên đó có thể chìm đắm trong các trận bắn nhau..nhưng đó chỉ là tuổi thơ trong tưởng tượng mà thôi...bước chân lên mới biết rằng Hà Nội chỉ là một kỷ niệm mà tôi khó thể quê
Ngày đó sau khi học xong 1 lớp đến hè tôi được mẹ dẫn lên Hà Nội.. thực ra đến bây giờ tôi cũng chẳng còn nhớ lúc đó tôi lên như thế nào nữa chỉ biết rằng lúc đó còn rất nhỏ..hixx
Mẹ và 2 chị tôi đều ở trên đó ..chúng tôi sống trong 1 căn nhà mà người chị con của Bác tôi mở ra ..ngày xưa Hà Nội thường rộ lên việc bán hàng rong chắc nhiều bạn cũng biết Mẹ và chị 2 đi bán còn chị cả thì đi học..tôi thì ở cùng với 2 đưa cháu...ngày ngày chúng tôi chẳng được đi đâu ngoài ra bờ sông Kim Ngưu hôi thối để ngắm dòng người qua lại..chị cả tôi thì học bên DH công nghiệp .tôi còn nhớ nếu chỗ tôi mà tới đó bắt xe 32 là tới ...Hoàng mai thì phải ừ chắc đúng rồi
Nói sơ qua về gia đình của bà Chị tôi đang ở nhờ..chị ấy lên HN lúc đó cũng phải 3 năm rồi..gom vốn mở đại lý giấy sau đó đưa những người ở quê lên để đi bán..hàng bán thì rất đa dạng Giấy vệ sinh, băng vệ sinh, bàn chải , dép, dao cạo râu, và vvv nếu bạn nào ở SG không hiểu có thể nôm na giống như người bán hàng rong đeo cái bảng tùm lum đó cộng thêm mây quyển sách nữa hehe...
Ngày đó còn nhỏ tôi cũng chẳng biết mẹ và chị 2 phải vất vả như thế nào mới kiếm được đồng tiền lẻ..ngày nào cũng vậy 7-8h mới thấy mẹ và chị về tôi thì vẫn hồn nhiên chẳng lo điều gì cả...chị 2 tôi nghỉ học từ năm lớp 9 chị lên HN theo những đứa bạn cùng quê và tính tình ngày đó thì rất chi là nóng nảy hay ăn chơi .nhiều lúc tôi rất ghét chị đó là chuyện của quá khứ còn bây giờ thì chị vs tôi ở 1 nơi và chúng tôi rất chi là hòa thuận hehe
Nhớ 1 ngày mọi người trong nhà đang ăn cơm thì trời HN bỗng đổ mưa..mọi người nháo nhào chạy vào sắp xếp áo mưa ...mặc áo trong người đổ ra những tuyến phố mà mưa đang đổ như trút....mong sao bán được càng nhiều áo mưa càng tốt..mẹ tôi cũng vậy mẹ bỏ dở bát cơm đang ăn để đi bán ...lòng nghen ngào lúc về người mẹ ướt nhẹp...tay cầm vài đồng tiền lẻ ngày đó 2-3k còn quý như 20k bây giờ vậy ...ấy thế mà lúc ở HN tôi đã làm 1 điều có lỗi với mẹ để rồi mẹ với tôi bắt xe về và có lẽ mẹ không trở lại HN nữa đó là lỗi của tôi...xin phép giấu kín nỗi buồn này
Khi ở HN tối được anh chị Bác dẫn đi chơi ...các nơi Đầu tiên là Hồ Gươm..sau đó đi qua lăng Hồ Chủ Tịch rồi vào vườn bách thú. ăn kem còn lại cũng chẳng nhớ nũa..ngày đó đi ra đường tôi tưởng tượng người nào mà thuộc hết đường cái đất này chắc phải kinh khủng lắm..giờ nghĩ lại chắc cũng bình thường
Chị cả tôi thì ở tận bên nhổn thi thoảng tôi qua ở với chị bên đó.chị ở ghép với 1 ng chị nữa quê ở Hà Tấy ...ngày ngày chị đi học còn tôi ở nhà...được hôm chị dẫn tôi đi ăn Bún đậu ôi ngon thật hình như 5k một đĩa thì phải haizzz..ước gì giờ tôi còn có thể tìm kiếm được cái quán đó thêm một lần nữa..
vô siêu thị lần đâu vào đó cảm giác mát và lạnh giữa cái trời nóng bức của HN , chị mua cho tôi cây kem 2 chị em cùng ăn , nhìn thấy bộ cờ vua đẹp chỉ muốn chị mua cho mình nhưng tôi đâu biết rằng hằng ngày chị phải đi làm thêm sau mỗi buổi đi học để có thể bớt gánh nặng cho gia đình
Hà Nội là thế đó.vui có buồn có và những điều khó quên cũng có..kể từ đó tôi không còn lên HN nữa cho đến khi vào Sài Gòn Này
Phần 2 Ngày trở về HN
cooming soon
Ngày xưa khi còn nhỏ lúc các chị tôi còn làm ở trên đó , tôi luôn mong 1 ngày nào đó mình có thể đặt chân lên mảnh đất phồn hoa đô thị ..trong đầu tôi luôn đặt ra những câu hỏi Hà Nội như thế nào nhỉ, có đẹp không, có nhiều chỗ vui không...ngày đó tôi còn mê trò Half life nhưng ngặt nỗi ở quê tôi máy tính là 1 thứ gì đó xa xỉ vô cùng ..tôi luôn ao ước được lên đó có thể chìm đắm trong các trận bắn nhau..nhưng đó chỉ là tuổi thơ trong tưởng tượng mà thôi...bước chân lên mới biết rằng Hà Nội chỉ là một kỷ niệm mà tôi khó thể quê
Ngày đó sau khi học xong 1 lớp đến hè tôi được mẹ dẫn lên Hà Nội.. thực ra đến bây giờ tôi cũng chẳng còn nhớ lúc đó tôi lên như thế nào nữa chỉ biết rằng lúc đó còn rất nhỏ..hixx
Mẹ và 2 chị tôi đều ở trên đó ..chúng tôi sống trong 1 căn nhà mà người chị con của Bác tôi mở ra ..ngày xưa Hà Nội thường rộ lên việc bán hàng rong chắc nhiều bạn cũng biết Mẹ và chị 2 đi bán còn chị cả thì đi học..tôi thì ở cùng với 2 đưa cháu...ngày ngày chúng tôi chẳng được đi đâu ngoài ra bờ sông Kim Ngưu hôi thối để ngắm dòng người qua lại..chị cả tôi thì học bên DH công nghiệp .tôi còn nhớ nếu chỗ tôi mà tới đó bắt xe 32 là tới ...Hoàng mai thì phải ừ chắc đúng rồi
Nói sơ qua về gia đình của bà Chị tôi đang ở nhờ..chị ấy lên HN lúc đó cũng phải 3 năm rồi..gom vốn mở đại lý giấy sau đó đưa những người ở quê lên để đi bán..hàng bán thì rất đa dạng Giấy vệ sinh, băng vệ sinh, bàn chải , dép, dao cạo râu, và vvv nếu bạn nào ở SG không hiểu có thể nôm na giống như người bán hàng rong đeo cái bảng tùm lum đó cộng thêm mây quyển sách nữa hehe...
Ngày đó còn nhỏ tôi cũng chẳng biết mẹ và chị 2 phải vất vả như thế nào mới kiếm được đồng tiền lẻ..ngày nào cũng vậy 7-8h mới thấy mẹ và chị về tôi thì vẫn hồn nhiên chẳng lo điều gì cả...chị 2 tôi nghỉ học từ năm lớp 9 chị lên HN theo những đứa bạn cùng quê và tính tình ngày đó thì rất chi là nóng nảy hay ăn chơi .nhiều lúc tôi rất ghét chị đó là chuyện của quá khứ còn bây giờ thì chị vs tôi ở 1 nơi và chúng tôi rất chi là hòa thuận hehe
Nhớ 1 ngày mọi người trong nhà đang ăn cơm thì trời HN bỗng đổ mưa..mọi người nháo nhào chạy vào sắp xếp áo mưa ...mặc áo trong người đổ ra những tuyến phố mà mưa đang đổ như trút....mong sao bán được càng nhiều áo mưa càng tốt..mẹ tôi cũng vậy mẹ bỏ dở bát cơm đang ăn để đi bán ...lòng nghen ngào lúc về người mẹ ướt nhẹp...tay cầm vài đồng tiền lẻ ngày đó 2-3k còn quý như 20k bây giờ vậy ...ấy thế mà lúc ở HN tôi đã làm 1 điều có lỗi với mẹ để rồi mẹ với tôi bắt xe về và có lẽ mẹ không trở lại HN nữa đó là lỗi của tôi...xin phép giấu kín nỗi buồn này
Khi ở HN tối được anh chị Bác dẫn đi chơi ...các nơi Đầu tiên là Hồ Gươm..sau đó đi qua lăng Hồ Chủ Tịch rồi vào vườn bách thú. ăn kem còn lại cũng chẳng nhớ nũa..ngày đó đi ra đường tôi tưởng tượng người nào mà thuộc hết đường cái đất này chắc phải kinh khủng lắm..giờ nghĩ lại chắc cũng bình thường
Chị cả tôi thì ở tận bên nhổn thi thoảng tôi qua ở với chị bên đó.chị ở ghép với 1 ng chị nữa quê ở Hà Tấy ...ngày ngày chị đi học còn tôi ở nhà...được hôm chị dẫn tôi đi ăn Bún đậu ôi ngon thật hình như 5k một đĩa thì phải haizzz..ước gì giờ tôi còn có thể tìm kiếm được cái quán đó thêm một lần nữa..
vô siêu thị lần đâu vào đó cảm giác mát và lạnh giữa cái trời nóng bức của HN , chị mua cho tôi cây kem 2 chị em cùng ăn , nhìn thấy bộ cờ vua đẹp chỉ muốn chị mua cho mình nhưng tôi đâu biết rằng hằng ngày chị phải đi làm thêm sau mỗi buổi đi học để có thể bớt gánh nặng cho gia đình
Hà Nội là thế đó.vui có buồn có và những điều khó quên cũng có..kể từ đó tôi không còn lên HN nữa cho đến khi vào Sài Gòn Này
Phần 2 Ngày trở về HN
cooming soon
0 nhận xét :